Hầu hết các giống ngựa trên thế giới chỉ có 3 hoặc 4 kiểu di chuyển cơ bản (đi bộ, nước kiệu, phi, phi nước đại). Tuy nhiên, giống
ngựa Iceland nổi tiếng là sở hữu đến 5 kiểu đi nhờ một đột biến gen đặc biệt, trong đó nổi bật nhất là kiểu đi tölt và flying pace.
Tölt là kiểu đi bốn nhịp cực kỳ êm ái, với cách di chuyển này, ngựa luôn giữ ít nhất một chân chạm đất tại mọi thời điểm. Sự ổn định này giúp người cưỡi gần như không bị xóc nảy, êm đến mức người Iceland thường thách nhau cầm một ly bia đầy trên tay và cưỡi ngựa tölt mà không làm đổ bia ra ngoài. Chính vì đặc điểm này, ngựa Iceland được bảo vệ rất nghiêm ngặt và không được lai tạp với các giống khác.
Ngựa sở hữu đôi mắt to hơn bất kỳ loài động vật có vú trên cạn nào khác, to gấp 9 lần mắt người. Vị trí mắt nằm ở hai bên đầu mang lại cho chúng tầm nhìn bao quát (panorama) gần như 340 độ, một đặc điểm tiến hóa quan trọng giúp loài động vật ăn cỏ này phát hiện kẻ săn mồi từ xa.
Tuy nhiên, tầm nhìn này có hai điểm mù “chí mạngi": đó là ngay trực diện trước mũi và ngay sau đuôi. Vì vậy, ngựa thường không thấy rõ những gì ở ngay sát trước mặt mình (chúng dùng râu và môi để cảm nhận) và rất dễ bị giật mình nếu ai đó tiếp cận bất ngờ từ phía sau lưng, dẫn đến phản xạ đá chân sau theo bản năng để tự vệ.
Kỷ lục nhảy cao nhất của ngựa đã tồn tại hơn 70 năm và chưa bị phá vỡ, thuộc về đại úy Alberto Larraguibel và chú ngựa Huaso tại Chile vào năm 1949. Cả hai đã cùng nhau chinh phục mức xà 2,47 mét – một độ cao cực kỳ ấn tượng.
Để thực hiện cú nhảy này, con ngựa phải dồn toàn bộ sức mạnh cơ thể vào hai chân sau và phóng lên không trung theo một quỹ đạo gần như thẳng đứng.
Bạn có bao giờ thắc mắc tại sao chân ngựa lại thon nhỏ nhưng chạy nhanh thế không? Bí mật nằm ở chỗ phần dưới đầu gối của ngựa hoàn toàn không có cơ bắp, chỉ bao gồm xương, gân và dây chằng siêu bền.
Cấu trúc này hoạt động y hệt như những chiếc gậy nhún (pogo stick). Khi chân chạm đất, gân và dây chằng giãn ra để tích trữ năng lượng, rồi bật mạnh trở lại để đẩy con ngựa lao về phía trước. Đây là một cơ chế giúp ngựa tiết kiệm năng lượng tối đa khi di chuyển đường dài, nhưng cũng là "gót chân Achilles" vì chỉ cần một chấn thương nhỏ ở gân cũng có thể chấm dứt sự nghiệp của chúng.
Mặc dù nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng mọi con ngựa đều có “ria mép”, hay đúng hơn là “râu xúc giác” (vibrissae) của chúng. Những sợi râu này cực kỳ nhạy cảm, giúp ngựa cảm nhận vật thể, phân biệt thức ăn và định vị không gian ở khoảng cách gần. Nhưng mình có nhắc ở trên, ngựa có điểm mù ngay phía trước mũi, nên nhờ râu xúc giác này, chúng có thể “cảm nhận” được vật cản, cỏ hoặc chuyển động nhỏ mà mắt không thể thấy.
Ở một số giống ngựa có bộ lông dày, chẳng hạn như Gypsy Vanner, phần ria mép nhìn sẽ nổi bật và rõ ràng hơn. Tại nhiều nước ở châu Âu, việc cắt râu ngựa bị hạn chế trong thi đấu vì có thể gây ảnh hưởng đến khả năng cảm nhận tự nhiên của chúng.