Vào thế kỷ thứ 4, các binh sĩ được yêu cầu rất gắt gao về sức khoẻ. Họ phải hành quân gần 30km trong thời gian giới hạn là 5 tiếng đồng hồ, mang trên lưng 22kg hành lý. Đây không phải là một bài kiểm tra cho lính tinh nhuệ, mà là mức cơ bản mà mọi lính bộ binh trong quân đoàn phải thực hiện được. Chiếc balo sarcina của họ nặng trĩu với đủ các thể loại dụng cụ như đào hào, cọc gỗ dựng trại, nồi nấu ăn và lương thực đủ dùng trong nhiều ngày.
Bài huấn luyện này tập trung vào độ bền của khớp xương và sức bền tim mạch, nhằm đảm bảo quân đội có thể di chuyển được nhanh đến các điểm ở châu Âu khi có lệnh. Nếu một binh sĩ không thể theo kịp tốc độ hành quân, người đó sẽ bị xem là gánh nặng cho đội và là mối nguy của quốc gia.
