Để giảm bớt sự bất tiện, NFC được đưa vào với cách tiếp cận “chạm để kết nối”. Tuy nhiên, công nghệ này chỉ đóng vai trò thiết lập liên kết giữa hai thiết bị, còn việc truyền dữ liệu thực tế vẫn phải dựa vào Bluetooth hoặc Wi-Fi phía sau.
Bước tiến quan trọng đến từ Wi-Fi Direct, khi cho phép hai thiết bị kết nối trực tiếp với nhau ở tốc độ cao mà không cần mạng trung gian. Đây là nền tảng kỹ thuật quan trọng, mở đường cho các giải pháp chia sẻ nhanh hơn trong hệ sinh thái Android.
Dựa trên những công nghệ này, Google từng giới thiệu Android Beam như một cách tiếp cận trực quan hơn, cho phép người dùng chạm hai thiết bị để gửi nội dung. Dù ý tưởng đơn giản và dễ hiểu, Android Beam vẫn bị giới hạn bởi việc truyền dữ liệu qua Bluetooth, khiến tốc độ không cải thiện đáng kể.
Ngoài ra, việc phải canh đúng vị trí NFC giữa hai thiết bị khiến trải nghiệm thiếu ổn định trong thực tế. Khi người dùng dần chuyển sang các phương thức chia sẻ qua Internet tiện lợi hơn, Android Beam nhanh chóng mất đi sức hút và bị Google khai tử vào khoảng năm 2019.
Trong khi đó, Samsung lại chọn một hướng đi thực dụng hơn với S Beam. Họ vẫn dùng NFC để bắt tay nhưng chuyển sang Wi-Fi Direct để truyền dữ liệu, giúp tốc độ nhanh hơn đáng kể và đủ sức xử lý các file lớn.
Trải nghiệm thực tế của S Beam tốt hơn rõ rệt so với Android Beam, đặc biệt khi dùng giữa các thiết bị Galaxy. Tuy nhiên, điểm yếu lớn là nó chỉ hoạt động tối ưu trong hệ sinh thái của Samsung, gần như không mang lại lợi ích khi dùng với các máy Android khác.
Điều này vô tình làm lộ rõ vấn đề lớn nhất của Android thời điểm đó: phân mảnh. Mỗi hãng có thể tối ưu rất tốt trong hệ sinh thái riêng, nhưng lại thiếu một chuẩn chung đủ mạnh để mang lại trải nghiệm đồng nhất cho toàn bộ người dùng.
Trong khi Android vẫn chưa có lời giải thống nhất, Apple lại phát triển AirDrop theo hướng cực kỳ đơn giản. Người dùng chỉ cần mở chia sẻ là thấy thiết bị xung quanh, chọn là gửi, không cần cài thêm hay thiết lập phức tạp.