
Điểm duy nhất thực sự có thể khó chịu là giới hạn 512GB bộ nhớ trong. Với người dùng có nhiều ảnh, video hay file lớn, đây có thể là vấn đề lớn và có lẽ đó là cách App buộc họ phụ thuộc nhiều hơn vào
iCloud. Ngược lại, vỏ nhôm nguyên khối, bản lề chắc chắn, trackpad tốt, tất cả những thứ được coi là linh hồn tạo ra cảm giác "đây là Mac thật sự" đều được giữ lại.
Jobs không bao giờ quan tâm nhiều đến cấu hình. Thứ ông ám ảnh là trải nghiệm thực tế: máy mở ra là dùng được ngay, mọi thứ hoạt động mượt mà, không có ma sát không cần thiết. Nếu ông còn sống và đứng sau MacBook Neo, hẳn ông sẽ đặt câu hỏi: "Người dùng đầu tiên bật máy lên, trải nghiệm của họ như thế nào?"
Và điều này thì phải thừa nhận Apple làm ổn, việc thiết lập dễ dàng, gần như tức thì. Đăng nhập Apple ID, máy kéo toàn bộ dữ liệu từ iCloud xuống, khôi phục cài đặt từ iPhone mà không cần điền form dài dòng hay đọc hướng dẫn. Với người lần đầu dùng Mac, thêm một màn hình ngắn dạy cử chỉ trackpad và phím tắt cơ bản trong 2-3 phút là đủ để họ cảm thấy dễ thích nghi.
Ngoài ra, hiệu năng cũng phải được tinh chỉnh cho đúng những tác vụ phổ biến nhất: Safari, Mail, iWork, video call, code nhẹ. Với 8GB RAM, macOS cần đủ thông minh để ưu tiên những thứ người dùng đang dùng và “sleep” những thứ đang chạy ngầm. Dĩ nhiên, Neo không phải mạnh tuyệt đối, nhưng nó buộc phải nhanh gọn trong những việc quan trọng.