Một số giải pháp hiệu quả nhất lại không phải là công nghệ cao, mà là những thứ rất đơn giản.
Sam Altman từng đề xuất rằng các gia đình nên có một “mật khẩu bí mật” để xác minh danh tính trong trường hợp khẩn cấp. Các công ty cũng bắt đầu quay lại phỏng vấn trực tiếp hoặc thêm các bước xác minh bổ sung.
Những biện pháp này không phải vì công nghệ thất bại hoàn toàn, mà vì chúng tận dụng những thứ mà máy khó bắt chước: mối quan hệ cá nhân, bối cảnh xã hội, và trải nghiệm chung. Một câu hỏi bất ngờ, một ký ức riêng, hoặc một cuộc gặp trực tiếp vẫn là những cách xác minh hiệu quả. Điều này phản ánh một sự thay đổi sâu sắc: thay vì chỉ dựa vào hệ thống kỹ thuật, con người đang quay lại dựa vào các mạng lưới xã hội và sự quen biết cá nhân.
Song song đó, các giải pháp công nghệ mới cũng đang được phát triển. Một số công ty xây dựng hệ thống phát hiện deepfake. Một số khác phát triển hệ thống xác minh danh tính dựa trên sinh trắc học, như quét mống mắt để tạo mã định danh duy nhất.
Những hệ thống này có thể giúp xác minh rằng một người là thật. Nhưng chúng cũng đặt ra những câu hỏi mới về quyền riêng tư và quyền lực. Ai sẽ kiểm soát những dữ liệu này? Điều gì xảy ra nếu chúng bị lạm dụng? Và liệu việc phải “đăng ký làm con người” có phải là một cái giá quá lớn?
Có lẽ điều kỳ lạ nhất là sự đảo ngược vai trò. Trong suốt lịch sử, chúng ta cố gắng tạo ra máy móc có thể hành xử như con người. Và giờ đây, khi chúng đã làm được điều đó quá tốt, con người lại phải học cách chứng minh mình không phải máy. Chúng ta đã dạy cho các hệ thống này cách nói chuyện, cách viết, và cách phản hồi như chúng ta—và giờ chúng ta phải tự hỏi: điều gì thực sự làm cho một con người trở thành con người?