Trong thế chiến thứ I, để tránh gây nhiễu cho thông tin quân sự, việc sử dụng radio tư nhân đã bị cấm. Sau chiến tranh, việc ứng dụng radio trong đời sống dân sự được nối lại. Từ năm 1919, các chương trình âm nhạc và trò chuyện kéo dài 30 hoặc 60 phút đã được phát sóng tại nhiều thành phố ở châu Âu, Bắc Mỹ và châu Đại Dương.
Thập niên 1920 đánh dấu sự khởi đầu của phát thanh định kỳ trên toàn cầu. Các đài phát thanh mọc lên nhanh chóng: riêng năm 1922, hơn 500 đài mới đã được cấp phép hoạt động tại Mỹ. Gắn liền với sự hào nhoáng của thời kỳ “Roaring Twenties”, radio đã thay đổi cách con người tiếp cận thông tin và giải trí.
Tuy nhiên, máy thu radio khi đó vẫn là món hàng xa xỉ mà nhiều người không đủ khả năng sở hữu. Năm 1927, một chiếc radio trung bình có giá 124 USD, tương đương hơn 2.000 USD ngày nay. Ở nhiều thành phố, các phương tiện được cải tạo thành “radio di động”, như căn nhà tranh độc đáo tại London trong ảnh, mang các chương trình phát sóng, đặc biệt là âm nhạc, đến với những cộng đồng kém may mắn. Radio di động không chỉ là một điểm nhấn công nghệ mà còn góp phần “dân chủ hóa” việc tiếp cận văn hóa.
Các thiết bị thu nhanh chóng chuyển từ giai đoạn thử nghiệm sang sản phẩm gia dụng có giá phải chăng. Bức ảnh dưới cho thấy một người phụ nữ đang điều chỉnh các núm vặn trên chiếc Radiola IV, được sản xuất tại New York năm 1922. Ba núm vặn cho thấy đây là mẫu radio tần số điều chỉnh (TRF), trong đó mỗi núm sẽ khuếch đại dần tín hiệu của đài mong muốn.
Hệ thống chi phí thấp này khiến TRF trở nên phổ biến trong gia đình, nhưng việc dò sóng lại khá “khó chiều” và anh em có thể thấy điều đó qua biểu cảm của người phụ nữ trong ảnh. Đến thập niên 1930, TRF bị thay thế bởi các máy thu siêu dị tần (superheterodyne) dễ sử dụng hơn.